Tôi yêu em [79]

by Mộc

 

79. [Park Chan Yeol] Tôi yêu em

 

Chúng ta gặp nhau trong điểm dừng sai trái,

 

Bên nhau ngần ấy thời gian rồi lại xa nhau.

 

_____

 

“Lên đây, anh cõng em.”

 

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt cậu ấy, ý bảo cậu ấy cứ ngã vào lưng tôi.

 

“Em tự đi được rồi.”

 

“Nghe lời, lên đi.”

 

Cậu ấy ngoan ngoãn tựa người trên lưng tôi, tay quàng qua cổ tôi, tôi lại vội vã giữ chặt cấu ấy, chốc chốc lại xốc nhẹ.

 

Tôi đưa cậu ấy đến nơi bí mật kia vì cậu ấy nói là muốn ngắm nhìn, tôi nghĩ, cây anh đào theo mùa rồi cũng sẽ vội tàn đi.

 

Hôm nay tâm tình cậu ấy có chút u buồn, có lẽ vì mấy ngày qua cứ ở nhà suốt, buổi sáng lúc rời đi thấy cậu ấy ôm Tiểu Bạch vào lòng, dịu dàng vuốt ve nó, cậu ấy nói mình thật sự rất thích con mèo nhỏ đó, lại còn nói muốn mang theo nó theo những nơi chúng tôi đặt chân đến.

 

Trước lúc ra ngoài cậu ấy dọn dẹp nhà cửa rất sạch sẽ, tôi nói cứ để mình làm là được rồi, mà cậu ấy lại cố ý tự mình ôm việc.

 

“Chan Yeol, anh mệt không?”

 

“Không mệt.”

 

Tôi bước thật chậm, không phải vì người đó nặng, ngược lại cơ thể còn nhẹ đến dọa người, tôi cõng cậu ấy nhưng dường như không cần phải cố sức.

 

Tôi nhấc từng bước từng bước, tôi sợ chính mình vô ý ngã khiến người đó bị thương… Huống hồ, tôi vẫn đang cảm nhận hơi thở người phía sau từng chút một.

 

 

 

Rốt cục cũng tới nơi cuối rừng cây, ánh vào mi mắt vẫn là mảng phấn hồng ngày đó, tôi cảm thấy người phía sau vô cùng vui vẻ, muốn giãy dụa nhảy xuống.

 

“Này, đừng chạy, cẩn thận một chút!”

 

“Biết rồi.”

 

Tuy là nói vậy nhưng bước chân cậu ấy không có chút ý định chậm lại, cậu ấy chạy tới tàng anh đào lớn nhất, và hướng về phía tôi vẫy tay, tôi mỉm cười, đi về phía cậu ấy.

 

“Anh xem, thật là đẹp.”

 

Cậu ấy ngồi xổm xuống nhặt lên một cánh anh đào đặt trong lòng bàn tay.

 

“Thích không?”

 

“Rất thích.”

 

Trong ánh mắt đó đong đầy vui sướng, tôi vì thế mà không thấu được tia chua xót ở nơi rất sâu.

 

“Chan Yeol a… Em yêu anh.”

 

Cậu ấy nghiêng mình, nhìn cây anh đào dối diện và nói.

 

“Ừ, anh biết, anh cũng vậy.”

 

Tôi bước đến, từ phía sau ôm lấy cậu ấy, những cánh hoa bị gió cuốn đậu lại trên người chúng tôi, chúng tôi cũng mặc không phủi đi.

 

Tôi ngồi dưới tàng anh đào, ngắm cậu ấy đi loanh quanh, hồi lâu sau lại nhớ đến mà trở lại bên tôi.

 

“Có mệt không, nghỉ ngơi chút đi.”

 

 

Mỗi đêm người đó lại một lần tỉnh giấc, bệnh lại nặng thêm rồi, cậu ấy đau, mỗi lần tôi đứng đằng sau đều vô cùng hốt hoảng, nhìn thấy bộ dạng đau đớn của cậu ấy chỉ biết ôm cậu ấy vào lòng, vốn hôm nay muốn cậu ấy ở nhà nghỉ ngơi nhưng không được.

 

 

Tôi kéo cậu ấy ngồi xuống gốc cây già, để đầu cậu ấy dựa lên vai mình, giống như ngày trước.

 

“Chan Yeol a, anh có hối hận vì bên em không.”

 

“Không hối hận, đến chết cũng không hối hận.”

 

Tôi làm sao có thể hối hận, đồ ngốc này.

 

“Nếu… sau này em thật sự mất đi, anh cứ quên em đi, rồi tìm một ai đó thật tốt.”

 

“Nói ngốc rồi.”

 

Trừ em ra, tôi sẽ không bên một ai khác, trái tim thuộc về em, vĩnh viễn.

 

“Có anh thật tốt…”

 

Trong hốc mắt người kia bỗng chốc ẩm ướt, hướng ánh nhìn về phía tôi khiến trong lòng không khỏi nhói lên một trận.

 

“Anh cũng vậy, có em thật tốt.”

 

“Có thể lại một lần nữa nói anh yêu em được không…”

 

“Chỉ cần em muốn nghe, nghìn vạn lần anh cũng sẽ nói.”

 

Tôi nhìn vào đôi mắt đó, kéo tay cậu ấy vòng qua người mình ——

 

“Byun Baek Hyun, anh yêu em.”

 

Tôi tiến đến hôn lên bờ môi của cậu ấy, động tác thật ôn nhu, tôi sợ làm cậu ấy bị thương, cậu ấy cố gắng đáp trả tôi, nhưng lại rất nhanh không thể kiên trì nữa, tôi lập tức buông cậu ấy ra.

 

“Hi vọng kiếp sau còn có thể gặp anh, đem lời xin lỗi của anh trong suốt đời này, tất cả trả lại cho anh.”

 

Nước mắt người kia tràn mi, có lẽ không còn ngăn nổi cảm xúc nữa.

 

“Cảm ơn anh… Chan Yeol.” Cậu ấy lau nước mắt, “Chúng ta thi đấu đi, được chứ?”

 

“So về cái gì?”

 

“Hai chúng ta cùng nhau ngủ, xem ai sẽ thức dậy trước.”

 

Ha ha, không phải đã so sánh rồi sao, không phải tôi thắng hay sao.

 

Tôi gật đầu đồng ý.

 

“Bắt đầu.”

 

Lần này tôi nhắm mắt lại trước, sau đó cảm giác người kia nhẹ bổng khó tả, rồi tựa đầu lên vai tôi, nhắm mắt lại, tôi nhanh chóng vòng tay ôm lấy cậu ấy.

 

Sau đó, mơ một giấc mơ thật đẹp, chính là tôi cùng người đó vĩnh viễn hạnh phúc ở bên nhau.

 

 

 

Lúc tỉnh giấc đã hơn ba giờ, xem ra tôi lại thắng rồi.

 

Tôi quay đầu lại nhìn người đó, dáng vẻ lặng yên của cậu ấy thật đẹp, mỉm cười đưa tay chạm nhẹ lên mặt cậu ấy, cảm nhận cơ thể đó lạnh lẽo khiến tôi hoảng hốt, nhịp tim đập thật nhanh.

 

Chẳng lẽ… Chẳng lẽ…

 

Chậm chạp, tôi đưa tay lên mũi cậu ấy, chứng thực suy nghĩ trong lòng, trái tim lập tức như ngừng đập, đôi mắt mở thật to…

 

“Baek Hyun… Baek Hyun.”

 

Tôi một lần rồi lại một lần khẽ gọi tên cậu ấy, nhưng mà cậu ấy vẫn lặng yên như thế, đôi mắt nhắm nghiền không chút phản ứng.

 

“Baek Hyun a, chơi xấu là không được đâu… Em mau thức dậy đi.”

 

Cậu ấy như là không nghe thấy, nếu không phải độ ấm trên thân thể đó giờ lạnh lẽo như vậy, tôi sẽ vẫn cho rằng người đó còn ngủ say.

 

“Byun Baek Hyun! Chúng ta không thi đấu nữa có được không! Anh nhận thua còn chưa chịu hay sao!”

 

Không được, không được, cậu ấy vẫn không phản ứng, ánh mắt tôi nhìn thấy tờ giấy trong tay cậu ấy.

 

Tôi run rẩy nắm lấy bàn tay, nhẹ nhàng gỡ ra, bàn tay đó chỉ biết buông thỏng, từng chữ rõ ràng đập vào mắt tôi.

 

[ Em yêu anh, hẹn gặp. ]

 

Năm từ ngắn gọn, nhưng hình như lại in rất sâu vào tim tôi.

 

Mãi đến khi đầu lưỡi dậy lên vị mằn mặn mới nhận ra trên mặt mình từ lúc nào đã bị nước mắt che kín, giờ phút này tôi như bị tê liệt đi, cử động cũng không thể, chỉ một mực ôm lấy người kia, muốn đem tất cả nhiệt độ trên cơ thể mình truyền cho cậu ấy, cậu ấy rất sợ lạnh, mà hiện tại thân thể đã lạnh như băng.

 

“Byun Baek Hyun, tên khốn này…”

 

Tôi phát hiện lọ thuốc rỗng không trong túi cậu ấy, hai mắt nhắm nghiền, lệ lưu trên đất, đọng lại trên mặt, có cả trên cánh hoa anh đào.

 

“Em có thể nào bỏ anh đi… Có thể nào bỏ được…”

 

Rõ ràng đã nguyện ước cùng nhau đầu bạc, tôi vẫn còn thật nhiều câu anh yêu em chưa nói ra, tôi còn chưa thật tâm nói với em câu xin lỗi, vậy mà hiện tại nơi này chỉ còn lại mình tôi.

 

 

 

Giữa lơ đãng, cánh anh đào đã phủ kín khắp nơi, trời nổi lên cơn mưa nhỏ, đọng trên hai con người đó, đọng trên mặt đất, chôn vùi hoang mang, kiêu hãnh và bi thương.

 

 

 

 

Em nghe không, trời cao đã khóc.

 

Em nghe không?

 

Tôi yêu em, tôi chỉ yêu em.