Tôi yêu em [52]

by Mộc

 

52. [Byun Baek Hyun]

 

Thực ra mãi cho đến bây giờ,

 

Chuyện tôi sợ nhất không phải là phẫu thuật,

 

Mà chính là không được gặp lại anh.

 

______

 

Vẫn sợ hãi như vậy, vẫn không nghĩ sớm phải đối mặt, nhưng dù sao thì ngày đó cũng đến.

 

Tới lượt rồi.

 

 

Buổi sáng cùng Chan Yeol đến bệnh viện, sau đó đi kiểm tra trước phẫu thuật, trong chốc lát cha mẹ Chan Yeol cũng đến.

 

“Sợ sao?” Mẹ Chan Yeol cầm tay tôi.

 

“Không có ạ.” Thật ra không sợ mới là lạ đó.

 

“Không sao, chúng ta luôn bên con.”

 

Bà siết tay tôi thật chặt, tôi cũng mỉm cười trấn an. Không phải đã nói không sợ rồi hay sao.

 

“Nhất định sẽ tốt đẹp cả thôi.”

 

Chan Yeol nắm lấy bàn tay tôi, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy cả thân thể lạnh lẽo này.

 

“Ừ.”

 

Tôi cũng hi vọng là như vậy.

 

“Mọi người không phải đi làm sao.”

 

Tôi quay đầu hỏi cha mẹ Chan Yeol, hiện tại cũng không phải cuối tuần a.

 

“Baek Hyun của chúng ta quan trọng hơn mà.”

 

Mẹ mỉm cười nhìn tôi. Có người thân bên cạnh, thật sự hạnh phúc vô cùng.

 

Bất giác nhớ đến lần phẫu thuật trước, cũng là cả nhà tôi bên cạnh, có cha, mẹ, còn có anh… Nếu không vì chuyện đó, hôm nay họ nhất định sẽ ở đây.

 

 

“Đề nghị bệnh nhân chuẩn bị.”

 

Tiếng bác sĩ thông báo càng làm tôi căng thẳng.

 

Lần này phẫu thuật không an toàn tuyệt đối.

 

Thậm chí còn có thể thất bại.

 

E rằng, hôm nay tôi sẽ chết.

 

___

 

Chợt cảm nhận bàn tay được Chan Yeol siết chặt thêm một chút, ngẩng đầu lên nhìn, cậu ấy cũng nhìn tôi. Cả hai thật gần như vậy.

 

Tôi ngây ngốc ngắm nhìn gương mặt hoàn mỹ kia. Chan Yeol a, có lẽ anh chính là vướng bận duy nhất của tôi nơi thế giới này.

 

“Không sao đâu.” Cậu ấy nói với tôi.

 

“Ừ.”

 

Tôi gật đầu, tin tưởng cậu ấy.

 

“Anh Baek Hyun!”

 

Lúc này từ cầu thang vang lên một tiếng gọi, quay đầu lại nhìn, chính là Kim Jong In!

 

Thằng bé  làm sao biết được?

 

Nhìn lại Chan Yeol, nhận ra cậu ấy đã dời tầm mắt đi nơi khác, tôi đại khái cũng hiểu rồi.

 

Thảo nào tối hôm qua nhận được tin nhắn của Kim Jong In, “Sao anh không nói cho em biết anh phải làm phẫu thuật.”

 

Kim Jong In hối hả chạy đến, khoát tay qua vai tôi.

 

“Sợ cậu lo lắng a…”

 

Tôi cười, thật ra không hề muốn cậu ấy biết.

 

“Lần sau không được như vậy đâu! Bây giờ anh phải thật thoải mái, đừng sợ nha, em sẽ ở ngoài tiếp sức cho anh.”

 

Cậu ấy nói xong hình như muốn ôm lấy tôi, lại bị Chan Yeol nhanh tay lẹ mắt đẩy ra.

 

“Đủ rồi đó.”

 

Cậu ấy nói với chúng tôi như vậy.

 

Lúc này bác sĩ cũng từ trong phòng đi ra, phía sau còn có vài y tá.

 

“Mời nằm đây.”

 

Tôi làm theo.

 

“Chúng ta chuẩn bị tiến hành phẫu thuật.”

 

Tôi gật đầu, hướng về Chan Yeol mỉm cười, sau đó cảm thấy khóe miệng cậu ấy cong lên như muốn nói,

 

[ Đừng sợ, có anh ở đây. ]

 

“Được rồi, người nhà chờ ở ngoài.”

 

Bọn họ bị chặn lại, còn tôi được y tá đẩy vào phòng phẫu thuật. Tâm trí nhất thời trống rỗng, ngẩng đầu nhìn trần nhà mà mắt hoa lên, đột nhiên bên tai vang lên tiếng gọi trầm thấp của Chan Yeol.

 

“Baek Hyun!”

 

Vì cậu ấy gọi rất lớn nên làm mọi người kinh ngạc một chút.

 

Mọi thứ ngưng đọng, giờ khắc này tôi thật sự muốn khóc thật to, nhưng ngại mấy vị y tá trước mắt mà chỉ có thể liều mạng chịu đựng.

 

“Làm sao vậy.”

 

Tôi không dám nhìn về phía cậu ấy, sợ rằng không thể điều khiển được nước mắt. Lặng lẽ khép lại đôi hàng mi, tựa hồ làm như vậy có thể tưởng tượng ra được nét mặt của cậu ấy lúc này.

 

“Cố lên…”

 

Cậu ấy nói nhỏ thôi, nhưng tôi vẫn nghe thật rõ.

 

Ý tá tiếp tục đẩy băng ca vào phòng phẫu thuật, cánh cửa đóng lại.

 

 

Tôi hi vọng, đây không phải là lần cuối cùng nhìn thấy anh.

 

Nếu, chỉ là nếu thôi, ca phẫu thuật này thất bại, thì Chan Yeol a… anh phải sống tốt có biết không.

 

Tôi… dùng cả đời này xin anh tha thứ.

 

Anh nhất định phải nhớ kỹ một điều, chính là: Tôi vẫn luôn như vậy… yêu anh.